Đừng Bao Giờ Đi Một Mình Vào Rừng
Một chuyến du lịch một mình đến rừng Cúc Phương đã trở thành cơn ác mộng ám ảnh suốt nhiều năm sau đó.
Một chuyến đi tưởng chừng bình thường, nhưng lại trở thành ký ức ám ảnh suốt nhiều năm sau đó.
Đã một năm trôi qua kể từ cái đêm tôi trở về từ rừng Cúc Phương, nhưng những gì đã xảy ra vẫn ám ảnh tôi. Mọi chuyện bắt đầu một cách rất bình thường, với một ý định đơn giản: thoát khỏi áp lực cuộc sống và tìm lại sự cân bằng. Tôi đã nghỉ việc, và để lấp đầy khoảng thời gian chờ đợi, tôi quyết định thực hiện một chuyến du lịch một mình. Hai chuyến đi đầu tiên diễn ra suôn sẻ, nhưng chuyến thứ ba đã thay đổi mọi thứ.
Tôi chọn rừng Cúc Phương, một khu rừng nguyên sinh rộng lớn. Mặc dù từng đến đây khi còn là học sinh, ký ức của tôi về nơi này đã quá mờ nhạt. Sau một quãng đường dài, tôi đến nơi vào gần trưa. Nhanh chóng ăn uống và nghỉ ngơi, tôi bắt đầu hành trình đi sâu vào rừng. Lúc đầu, tôi đi cùng một nhóm sinh viên và một gia đình người nước ngoài. Thời tiết nóng bức khiến mọi người nhanh chóng xuống sức. Cả nhóm sinh viên quyết định dừng lại khi một người bạn trong số họ quá mệt. Tôi thì không thể chần chừ, tôi tiếp tục đi cùng gia đình du khách kia.
Nhưng rồi, chỉ sau 30 phút, người đàn ông và hai đứa con cũng phải dừng lại. Tôi tiếp tục đi với người vợ. Điều đáng ngạc nhiên là bà ấy, dù đã gần 50 tuổi, vẫn bước đi rất nhanh nhẹn. Tuy nhiên, một lúc sau, bà ấy quay lại, nói gì đó mà tôi không hiểu rõ. Bà chỉ tay xuống đoạn đường mòn phía trước, nơi có chút bùn lầy và có lẽ đã quyết định không đi tiếp.
Đó là lúc tôi nên quay lại. Khu rừng vào giờ này vắng lặng đến đáng sợ, không có một ai. Nếu chẳng may xảy ra chuyện gì, dù là trượt chân hay bị rắn cắn, tôi có thể sẽ nằm lại đó mà không ai hay biết. Nhưng một sự thôi thúc kỳ lạ đã khiến tôi tiếp tục. Có lẽ là tâm lý muốn tận dụng hết giá trị của tấm vé, hoặc một điều gì đó khác mà đến giờ tôi vẫn không thể lý giải.
Tôi dấn thân vào những con đường mòn khó đi, băng qua những hang động. Tôi liên tục dừng lại nghỉ, kiệt sức và gần như cạn nước. Khi đến điểm tham quan cuối cùng, tôi gần như ngã quỵ. Tôi nằm dài trên một chiếc bàn xi măng và thiếp đi trong vô thức. Khi tỉnh dậy, đồng hồ chỉ mới trôi qua 20 phút. Vẫn không một bóng người. Tôi quyết định đi theo một lối ra khác mà tôi cho là gần hơn. Đó là một lối đi ngắn hơn, nhưng khó khăn hơn nhiều. Dọc đường, khi gần như không thể đi tiếp, tôi tìm thấy một con suối đá. Tôi lội xuống, vốc nước lên mặt và cảm thấy như được sạc lại năng lượng. Gần một giờ sau, tôi cũng tìm được đường ra khỏi rừng.
Tối hôm đó, về đến nhà, tôi mệt mỏi nhưng vẫn muốn xem lại những bức ảnh và video đã chụp. Mọi thứ đều bình thường, cho đến khi tôi bật hai video được quay sâu trong rừng. Hai video, được quay ở hai địa điểm khác nhau, lại có cùng một âm thanh kỳ lạ. Một tiếng thét, nhưng không phải tiếng thét của con người. Nó lẫn vào tiếng gió rừng, một tiếng gào thét rùng rợn và phi tự nhiên đến mức tôi rùng mình, da gà nổi khắp người. Tôi chắc chắn mình chưa bao giờ nghe thấy âm thanh đó trong suốt hành trình.
Một nỗi sợ hãi tột độ ập đến.
Tôi vội vàng xóa hai video đó cùng với tất cả những video khác đã quay.
Từ đêm đó, tôi bắt đầu bị bóng đè và gặp ác mộng liên tục. Giấc ngủ trở thành nỗi sợ hãi. Tôi không dám ngủ, không dám mở cửa sổ. Mỗi khi một luồng gió hay một tiếng động bất thường vang lên, tôi lại giật mình hoảng loạn. Tình trạng này kéo dài gần một tháng, khiến sức khỏe tôi suy kiệt. Có lần, tôi bật hai bóng đèn trong phòng và trùm chăn kín đầu. Giữa đêm, tôi mở mắt và thấy một con bướm lớn đậu trên trần nhà. Họa tiết trên lưng nó giống hệt một khuôn mặt méo mó đang cười. Hoảng sợ, tôi hét lên và bố mẹ tôi vội chạy sang.
Sau đó, tôi quyết định kể hết mọi chuyện cho mẹ. Bà đưa tôi đến một ngôi chùa gần nhà. Thầy chùa sau khi nghe chuyện đã nói rằng có thể có một thế lực không tốt đã theo tôi về từ rừng. Thầy hỏi cặn kẽ về những gì tôi đã làm. Tôi chợt nhận ra mình đã có những hành động thiếu suy nghĩ: chụp ảnh selfie trước cửa hang có bát hương, đi tiểu dưới gốc cây cổ thụ, và rửa chân tay ở suối sâu. Thầy giải thích rằng những nơi như gốc cây, tảng đá lớn, hay dòng suối thường có những vị thần hoặc linh hồn ngự trị.
Sau vài lần đi lễ cầu an, tâm lý của tôi dần ổn định hơn. Dù trước đây tôi không tin vào những điều này, nhưng từ đó tôi cảm thấy an tâm hơn.
Khi gần đến khu vực gửi xe máy, tôi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng con đường đất dẫn ra cổng rừng còn khá xa, phải mất thêm vài cây số nữa. Lúc đó, tôi liếc nhìn qua gương chiếu hậu. Trong ánh chiều tà nhập nhoạng, tôi thấy một chiếc xe tay ga màu tối đang tiến lại gần. Người lái mặc bộ đồ đen kín mít, dáng vẻ có vẻ là nữ, giữ khoảng cách với tôi chừng hai mươi mét. Tôi nghĩ bụng, chắc là một du khách khác cũng vừa tham quan xong và đang trên đường trở ra. Hình ảnh chiếc xe và người lái trong bộ đồ đen giữa khung cảnh rừng cây xơ xác lúc nhá nhem tối không có gì đặc biệt, chỉ thoáng qua trong giây lát.
Nhưng khi tôi đến cổng soát vé xe, theo thói quen, tôi ngoái đầu nhìn lại con đường vừa đi qua. Cả một đoạn đường rừng hun hút, vắng lặng đến rợn người hiện ra trước mắt. Không một bóng người, không một chiếc xe nào. Tuyến đường độc đạo, không hề có bất kỳ ngã rẽ nào dẫn vào sâu hơn hay ra một hướng khác. Chiếc xe tay ga màu tối và người phụ nữ mặc đồ đen kia đã biến mất không dấu vết. Lúc đó, vì mệt mỏi và chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi khu rừng, tôi cũng không suy nghĩ nhiều về sự biến mất kỳ lạ này. Chỉ đến tận bây giờ, khi nhớ lại khoảnh khắc ấy, một cảm giác lạnh lẽo lại lan tỏa khắp sống lưng tôi. Người đó là ai? Tại sao lại biến mất một cách đột ngột như vậy trên một con đường không lối rẽ? Câu hỏi không lời đáp này vẫn ám ảnh tôi đến tận hôm nay.
Đến tận bây giờ, tôi vẫn bị ám ảnh bởi tiếng thét kinh hoàng đó. Nó không phải là tiếng gió rừng. Nó là một âm thanh đến từ một thế giới khác, một âm thanh đã theo tôi về nhà và không bao giờ rời đi.
Bạn có tin vào câu chuyện này không? Hay bạn nghĩ tất cả chỉ là do tâm lý yếu ớt?
Dù câu trả lời của bạn là gì, hãy luôn nhớ một điều: